Vậy điểm khác biệt giữa định vị lỗi quang VFL và máy đo OTDR là gì? Khi nào nên dùng từng loại để phát hiện lỗi nhanh và đúng mục tiêu nhất?
Thiết bị xác định lỗi quang học trực quan (VFL)
VFL (Visual Fault Locator) là thiết bị nhỏ gọn, phổ biến trong các công việc kiểm tra và bảo trì cáp quang. Thiết bị này dễ sử dụng, thuận tiện khi mang theo và hoạt động dựa trên nguyên lý phát ra ánh sáng đỏ có bước sóng khoảng 650nm từ đầu nối, truyền dọc theo sợi quang. Người dùng có thể điều chỉnh chế độ phát sáng liên tục hoặc nhấp nháy tùy nhu cầu kiểm tra.

Hiệu quả dò tìm của VFL phụ thuộc vào công suất nguồn sáng, thường gặp nhất là loại bút soi quang Tribrer BML208-V10 với công suất khoảng 10mW, cho phép phát hiện lỗi trên sợi quang ở khoảng cách đến 10km. Ngoài ra, còn có các phiên bản mạnh hơn, hỗ trợ phạm vi 15km, 20km hoặc 30km. Khi ánh sáng phát ra bị ngắt hoặc tỏa sáng tại vị trí bất thường trên sợi quang, đó chính là điểm xảy ra lỗi hoặc đứt gãy.
Bạn có thể tham khảo các sản phẩm tại Danh mục Thiết bị định vị lỗi quang EMIN
Máy đo quang OTDR, phản xạ quang học truy dấu lỗi trên đường cáp
OTDR (Optical Time Domain Reflectometer) được dùng để đọc lại toàn bộ “dòng đời” của sợi quang: từ điểm đầu, điểm nối, chỗ gấp khúc cho đến đoạn gãy. Mọi sai lệch đều được hiển thị dưới dạng đồ thị phản xạ ánh sáng, thứ mà người thi công chỉ cần nhìn vào là biết đoạn nào đang có vấn đề.

Cơ chế hoạt động dựa trên việc phát xung ánh sáng vào lõi sợi và thu lại phần ánh sáng bị bật ngược. Qua biên độ và thời gian phản hồi, OTDR xác định chính xác khoảng cách tới vị trí suy hao hay đứt sợi.
Khi đo, người vận hành có thể chọn bước sóng theo loại cáp đang dùng: 850/1300 nm cho cáp đa mode hoặc 1310/1490/1550/1625 nm cho cáp đơn mode. Phạm vi đo xa hay gần tùy thuộc vào dải động và độ rộng xung cài đặt.
OTDR thường được dùng trong giai đoạn nghiệm thu hoặc bảo trì hệ thống có nhiều mối nối, nơi cần kiểm tra toàn tuyến mà không phải tháo cáp ra từng đoạn.
Nên dùng VFL hay OTDR trong từng tình huống
Cả hai đều phục vụ cho việc dò lỗi, nhưng mỗi loại lại có vai trò riêng.
VFL phù hợp khi cần xác định nhanh chỗ gãy hoặc đứt trên các tuyến ngắn, cáp trần, hộp phối quang, hay ở môi trường thao tác hẹp. Người kỹ thuật chỉ cần bật nguồn sáng đỏ và quan sát trực tiếp, không cần thao tác trên màn hình hay phân tích dữ liệu.
OTDR được dùng khi cần khảo sát toàn tuyến hoặc khoanh vùng lỗi trên cáp chôn ngầm, cáp backbone hoặc hệ thống nhiều điểm nối. Tuy nhiên, ở các đoạn ngắn vài chục mét, OTDR có giới hạn trong việc đọc điểm đầu và cuối, tín hiệu phản hồi quá gần khiến máy khó nhận ra sự thay đổi. Vì vậy, trong thực tế, kỹ thuật viên thường kết hợp cả hai: VFL để kiểm tra nhanh mắt thường, OTDR để đo sâu và lưu lại báo cáo.





